NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG SINH NHẬT TRUNG TÂM MÔI TRƯỜNG CÔNG NGHIỆP 29/10/1996 - 29/10/2018

Hình ảnh

Thông tin cần biết

Thống kê truy cập

Online: 37
Truy cập: 3.059.060
Chủ đề ngày môi trường thế giới năm 2018

Bài học cá Vược

Thứ Tư, 09 Tháng Mười 2013 3:15 CH

Trích từ sách: “Còn có ai đó yêu thương bạn”

bai hoc ca vuot

Khi đó cậu 11 tuổi và hễ có dịp là đi câu ở cái vịnh gần túp lều nghỉ mát của gia đình, trên hòn đảo giữa hồ New Hampshire.

Vào cái ngày trước khi mùa câu cá vược(1) bắt đầu, cậu cùng cha đi câu từ buổi chiều tối, chỉ bắt toàn cá rô, cá thái dương bằng mồi giun đất.

Thế rồi cậu buộc một miếng mồi bạc nhỏ vào và tập quăng cần. Cái mồi đập vào nước, làm nên những gợn nước nhiều màu trong ánh hoàng hôn, rồi những vòng nước bạc  trong ánh trăng rọi khắp mặt hồ.

Khi cái cần gập cong lại, cậu bé biết ngay đầu nên kia hẳn đang có một cái gì lớn lắm mắc vào. Cha cậu nhìn thán phục thằng con trai đang xử lý con cá bên bờ nước một cách rất thành thạo.

Cuối cùng, cậu bé thận trọng nhấc con cá đã mệt nhoài lên khỏi mặt nước. Cậu chưa từng thấy con cá nào lớn như vậy, nhưng đó lại là một con cá vược.

Hai cha con nhìn con cá đẹp, những cái vây đánh qua đánh lại trong ánh trăng. Người cha bật một que diêm và nhìn đồng hồ. Mới có 10h đêm, phải còn 2 tiếng nữa thì mùa câu cá vược mới bắt đầu. Ông nhìn con cá, rồi nhìn con trai mình.

“Thả nó xuống thôi, con” Ông nói.

“Cha!” thằng bé kêu lên.

“Còn cá khác mà” người cha nói.

“Nhưng không to bằng con này”, thằng bé bực bội.

Nó nhìn quanh hồ. Không có một ngư dân nào, một con thuyền nào lảng vảng quanh đó, trong ánh trăng, cậu bé lại nhìn cha.

Mặc dù không ai thấy họ cả, không ai có thể biết được họ đã bắt con cá vược đó vào lúc mấy giờ, cậu bé, qua giọng nói của cha mình, biết rằng cái quyết đinh thả cá đi là không thể năn nỉ được. Cậu từ từ gỡ cái lưỡi câu khỏi miệng con cá vược khổng lồ, rồi thả con cá xuống làn nước đen.

Cái sinh vật đó quẫy mạnh và biến mất tăm. Cậu bé nghĩ rằng, mình không bao giờ có thể còn thấy một con cá nào lớn đến như vậy.

Đó là 34 năm trước. Ngày hôm nay, cậu bé đó đã trở thành một kiến trúc sư thành công ở New York. Túp lều của cha ông vẫn còn đó, trên hòn đảo, ở giữa hồ. Ông cũng vẫn hay đưa con trai và con gái mình đến vịnh nước đó câu.

Và quả thật, ông đã không bao giờ có thể bắt được một con cá nào tuyệt diệu như cái con mà ông đã thả vào cái đêm xa xưa ấy. Nhưng ông vẫn nhìn thấy cũng con cá đó, luôn luôn, mỗi khi ông phải đối diện với một vấn đề thuộc về đạo đức.

Bởi vì, cha ông đã dạy ông, rằng đạo đức thì đơn giản lắm, chỉ là chuyện đúng hay sai. Thực hành đạo đức mới là khó. Liệu khi không ai nhìn vào thì chúng ta còn làm đúng không? Liệu ta có biết từ chối làm ẩu để giao bản vẽ đúng hạn không? Liệu ta có từ chối việc mua cổ phiếu dựa vào những thông tin mật mà đáng ra ta không được biết không?

Có, nếu chúng ta được dạy phải thả con cá vược đi ngay từ khi còn nhỏ.

Cái quyết định làm một việc gì đó đúng sẽ luôn sống mãi trong ký ức của chúng ta, tươi mát và trong lành. Đó là một câu chuyện để chúng ta có thể tự hào kể cho bạn bè và con cháu nghe.

Đó là câu chuyện không phải về việc chúng ta đã qua mặt các hệ thống và khống chế nó ra sao, mà về việc chúng ta đã biết làm những việc thiện như thế nào và đã trở nên mạnh mẽ như thế nào.

————————————————–

(1)  Cá vược là một giống cá ngon, quý. Để bảo vệ nó, ở Mỹ, người ta chỉ được câu cá vược vào một mùa nhất định, không phải là mùa chúng đang sinh sản, đang mang trứng. Mùa câu cá vược sẽ được định giờ, ngày, tháng cụ thể, và nếu câu phải cá vược vào thời điểm chưa được câu thì phải thả con cá xuống nước trở lại.

Các tin khác
Đăng nhập
Tên đăng nhập:
Mật khẩu đăng nhập:
Map
MapBox
Tư vấn trực tuyến

Bộ phận kỹ thuật

Bộ phận kinh doanh

khám phá
Quảng cáo
VILAS 246
Vim